Hàng triệu người đang sống chung với một NGHỊCH LÝ
có
thể khiến họ mất rất nhiều thứ, thậm chí MẤT TẤT CẢ
nhưng họ KHÔNG BIẾT!
Câu
chuyện về một NGHỊCH LÝ KỲ LẠ...
những NỖI
ĐAU... và một ƯỚC MƠ...
Tôi là ai ?
Tôi chỉ là một người bình
thường như các bạn, một người đã và đang trải nghiệm cuộc sống với biết bao
cung bậc thăng trầm.
Cuộc sống không chỉ
phong phú và sinh động với bao điều tươi đẹp thú vị.
Cuộc sống cũng không
thiếu những chuyện kỳ lạ, đau buồn hoặc đắng cay.
Trong số đó có những câu
chuyện đó khiến tôi trăn trở khôn nguôi...
“Sức
khỏe là vàng.”
“Sức
khỏe quý hơn vàng.”
“Sức
khỏe là vốn quý nhất của con người.”
Chúng
ta ai ai cũng truyền tai nhau những câu nói dân gian đề cao sức khỏe.
Nhưng
sao trong cuộc sống, tôi thấy nhiều người trong chúng ta
đầu tư không tiếc
vào một chiếc ô-tô đẳng cấp;
bỏ tiền túi cho
những thú vui, sở thích đắt đỏ;
sẵn sàng chi đậm
để tân trang nhan sắc;
chứ KHÔNG MẤY NGƯỜI dành thời gian và tiền bạc
để chăm lo cho SỨC KHỎE !
NGHỊCH LÝ
Chi bạc tỷ cho những thứ xa xỉ...
Đầu tư cho siêu xe...
Đầu năm 2012, báo chí tốn không
ít giấy mực viết về sự kiện một đại gia ở TPHCM vừa tậu chiếc siêu xe nhanh nhất
thế giới Bugatti Veyron với giá trên 400
tỷ đồng, chưa tính các khoản phí phụ. Người ta tính sơ sơ rằng nếu sử dụng
lâu dài, vị đại gia này sẽ phải tiêu tốn khoảng... 400 triệu đồng/tháng để vận hành và bảo dưỡng xe.
Ăn, ngủ cùng thú cưng đắt tiền
Nhiều dân chơi cá cảnh sẵn sàng bỏ
tiền đầu tư cho thú vui nuôi cá rồng, dù giá cả ngót nghét từ 2.000 USD đến 10.000 USD/con. Tiền chăm sóc cá cảnh sơ sơ không dưới 5.000 USD/tháng.
Còn với dân chơi chim cảnh ngày
nay, chuyện sở hữu một chú chim quý có giá khoảng 10.000USD/con hoặc một cái lồng chim bằng ngà có giá từ 500 - 800 triệu đồng không còn là chuyện
lạ.
Hy sinh vì sắc đẹp
Theo một thống kê không chính thức,
trung bình mỗi năm ở TPHCM có khoảng
100.000 phụ nữ làm phẫu thuật thẩm mỹ các loại.
(nguồn: báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần).
Một ca phẫu thuật thẩm mỹ có giá
trung bình từ 2.500 USD đến 5.000 USD/ca.
Vị chi mỗi năm, phụ nữ ở TPHCM tiêu
tốn ít nhất 5000 tỷ đồng để chỉnh sửa
sắc đẹp
mặc cho vô số các cảnh báo về biến chứng hậu phẫu thuật thẩm mỹ, có thể
gây hại cho sức khỏe cả đời.
Nhưng
Lại dè sẻn từng đồng cho SỨC KHỎE –
- “vốn quý nhất của con người”
o
“Ơ
hay, tôi có bệnh tật gì đâu mà phải đi
chăm sóc sức khỏe định kỳ?”
o
“Ôi
dào, mỗi lần đến bệnh viện mất cả ngày chứ
không ít, mà mấy khi có bệnh thật. Thời
gian là tiền bạc. Tôi còn phải đi làm, kiếm tiền về nuôi vợ con và bố mẹ
già nữa chứ.”
o
“Gia
đình tôi không có điều kiện. Một ngày không kiếm tiền là cả nhà chết đói. Tiền đâu mà đi khám sức khỏe? Một lần
khám chữa bệnh đâu có rẻ, mà lại còn mất thì giờ.”
Trong khi đó
Trên thực tế, một lần khám sức khỏe
thường chỉ mất 1 buổi,
với chi phí trung bình chỉ từ 1 triệu đồng đến 5 triệu đồng một
lần khám,
và chỉ cần 1-2 lần khám
trong một năm
nhưng giúp chúng ta kiểm soát và phát hiện ra bệnh tật và những
triệu chứng bất thường để kịp thời ngăn
chặn.
Có
người sẵn sàng bỏ ra
100
triệu đồng/tháng để chơi chim cá cảnh chỉ vì... thích.
200
triệu đồng để có được nhan sắc mong muốn, để được tự tin hơn.
400
triệu đồng/tháng chỉ để bảo dưỡng một chiếc ô-tô .
Vậy
mà rất nhiều người trong chúng ta KHÔNG sẵn sàng chi
chỉ 1 triệu đồng/năm và một ít thời
gian để chăm lo cho sức
khỏe
- trong khi CHÚNG TA KHÔNG
THỂ SỐNG
MÀ KHÔNG CÓ SỨC KHỎE !
Bạn không tin rằng
chúng ta có thể mất
tất cả
nếu không lo chăm sóc sức khỏe sao?
“Sức
khỏe cũng như tiền bạc,
chúng ta thường chẳng bao giờ nhận thức được giá trị thực của sức khỏe
cho đến khi chúng ta mất nó.”
- Josh Billings -
Nước mắt người nghèo...
“Con chỉ muốn bác sĩ làm sao để con
không bị lồi mắt nữa,
để
con có thể sống với bố mẹ con suốt đời!”
Tôi còn nhớ như in ngày
tôi trở lại ngành y sau nhiều năm bôn ba với những công việc khác nhau.
Tại bệnh viện nọ, tôi
vô tình nhìn thấy một em bé bệnh nhân khoảng hơn 5 tuổi, đầu trọc, khuôn mặt
xanh xao với đôi mắt lồi trông rất bất thường và dáng người nhỏ thó gầy guộc.
Bé đang ngồi ở một băng ghế trong khuôn viên bệnh viện. Thấy đứa bé không có
người lớn đi cùng, nên tôi hỏi bé:
-
Ba mẹ con đâu?
-
Ba mẹ con chạy đi xin tiền mua thuốc cho
con. – em bé trả lời tôi.
Tội nghiệp đứa bé, tôi
dắt em đi ăn một bữa sáng cùng mình. Rồi sau đó, vì không cầm lòng được, tôi đã
cho bé một ít tiền để mua thuốc, dù lúc đó bản thân tôi cũng chẳng có bao
nhiêu.
Hình ảnh cậu bé nhỏ
không ngừng ám ảnh tôi, đến nỗi ngay sau đó, tôi cố gắng tìm gặp vị bác sĩ đang
chữa trị cho em bé đó. Tôi hỏi ông về bệnh tình của em bé. Ông trả lời rằng, em
mắc phải một căn bệnh ác tính. Việc điều trị căn bệnh này phải được kéo
dài với chi phí đắt đỏ, nhưng gia đình bé quá nghèo, nên đành bất lực.
-
“Nhưng em bé rất ngoan.” - vị bác sĩ tiếp
lời – “Khi tôi hỏi bé rằng bây giờ bé mong mỏi điều gì nhất. Bé chỉ trả lời rằng:
“Con chỉ muốn bác sĩ làm sao để con
không bị lồi mắt nữa,
để
con có thể sống với mẹ con suốt đời!”
Hai
tuần sau, tôi trở lại tìm cậu bé thì biết tin: Bé đã mất, trong sự bất lực của
thầy thuốc lẫn cha mẹ của bé – những người
đã chật vật vay mượn khắp nơi, bán cả gia sản và nhà cửa để có tiền chữa bệnh
cho bé.
Vậy
mà, họ vẫn không thể cứu được con
mình...
“ Người có sức khỏe thì có một ngàn
điều ước
Người không có sức khỏe thì chỉ có một điều ước duy nhất
là có sức khỏe. ”
(ngạn ngữ Nga)
Và người giàu cũng khóc...
“Bố chỉ ước con gái bố được khỏe mạnh,
thì dù có sống trong cảnh nghèo như
trước đây,
bố
cũng cam lòng!”
Trong
số những người tôi quen có một đại gia nọ. Ông vừa là một doanh nhân thành đạt
trong lĩnh vực xây dựng, vừa là giảng viên của một trường đại học có tiếng
trong thành phố. Và nghe đâu vợ ông cũng làm chức lớn.
Cả
hai vợ chồng cùng nhau gầy dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, để bây giờ họ
làm chủ một gia sản khổng lồ, và họ có hai đứa con rất ngoan. Tưởng chừng như họ đã có đủ mọi thứ tốt đẹp
trên đời: tiền tài, danh tiếng, một cuộc sống tiện nghi và một gia đình yên ấm.
Vậy
mà một ngày nọ, cô con gái đầu bỗng nhiên có dấu hiện bị bệnh lạ. Cả gia đình
đưa cô bé đi bệnh viện và các bác sĩ đã chẩn đoán là cô bé mắc một dạng bệnh
ung thư máu. Do phát hiện trễ, cô bé sẽ phải điều trị trong một thời gian rất
dài, thậm chí có thể là suốt đời nếu không có tiến triển tốt.
Thế
là từ đó, cô bé phải nằm viện hoàn toàn và trải qua quá trình hóa trị liệu thường
xuyên. Chi phí cho việc hóa trị liệu hiển nhiên là cao ngất ngưởng, đến nỗi người
bố nói đùa một cách chua xót rằng: “Cứ mỗi
tuần là mất một chiếc SH!” (Một chiếc xe máy SH lúc bấy giờ có giá khoảng
7000USD - tức khoảng 150 triệu đồng,
tương đương một chiếc ô-tô thông thường).
Tuy nhiên, một vị đại gia như ông
hoàn toàn có thể lo liệu chi phí đó, mặc dù ông cũng canh cánh nhiều nỗi lo: Liệu mình có thể kham nổi trong thời gian
dài, khi mà nền kinh tế luôn biến động và công việc làm ăn không phải lúc
nào cũng thuận buồm xuôi gió?
Nhưng điều cay đắng hơn cả đối với ông là
phải nhìn con mình chịu đau đớn, mà không biết bao giờ mới hết, vì hy vọng
chữa lành bệnh ung thư máu này rất mong manh.
Vị đại gia tâm sự rằng
đối với ông lúc này, mọi thứ tài sản, tiền bạc, danh vọng và thành công - tất cả
mọi thứ - đều trở nên vô nghĩa.
Ông chỉ ước sao con gái
được khỏe mạnh, để con được tiếp tục tận hưởng một tuổi thơ trọn vẹn.
Lúc đó, dù có phải trở
lại thuở hàn vi như hồi xưa, ông cũng cam lòng.
“
Chỉ
khi người giàu ốm, họ mới thực sự hiểu
sự
bất lực của giàu sang. ”
- Benjamin Franklin -
Người
nghèo không có tiền chữa bệnh,
Người
giàu bất lực với bệnh tật,
Thế
còn CHÚNG TA,
những
con người bình thường,
những người bất kỳ trong cuộc sống?
“Bạn không có bệnh
không có nghĩa là bạn khỏe mạnh.”
(ngạn
ngữ khuyết danh)
Từ một gia đình công chức khánh kiệt vì bệnh tật...
“Lúc bệnh của chị có dấu hiệu thuyên
giảm
cũng là lúc toàn bộ tiền
bạc và tài sản của cả nhà
đội
nón ra đi...”
Một chị bà con của tôi ở TPHCM bỗng dưng
biết tin mình mắc bệnh mãn tính trong một lần khám sức khỏe đột xuất, dù chị
đang sống rất khỏe mạnh và gia đình vẫn bình thường.
Tin dữ làm cho cả nhà chị hoang mang,
vì chị vừa mới sinh con gái đầu lòng, và vợ chồng chị chỉ là công nhân viên chức
bình thường, với thu nhập của cả hai người chỉ khoảng 6 triệu đồng/tháng.
Trong khi đó, để chữa dứt căn bệnh
quái ác, chị phải trải qua một quá trình
điều trị kéo dài một hoặc vài năm, với chi phí thuốc thang từ 15-20 triệu mỗi tháng.
Quá
trình điều trị của chị đang diễn ra nửa chừng thì vợ chồng chị khánh kiệt
vì không thể kham nổi số tiền quá lớn. Đến lúc đó, mẹ ruột chị cũng đành bấm bụng
bán luôn căn nhà ở quê để có tiền cho con gái tiếp tục trị bệnh...
“Lạy
Trời lạy Phật lạy Vua
Cho
tôi sức khỏe tôi khua... con ruồi.”
(ca
dao Việt Nam)
...Đến một chuyện buồn ở Bình Dương
“Cả gia đình bác nông dân nọ sẽ phải
sống trong cảnh màn trời chiếu đất
và
sẽ không thể cầm cự được lâu,
khi
mà ngôi nhà để che mưa che nắng cũng không còn...”
Trong thời gian sinh sống ở Bình Dương, tôi có quen
biết một bác nông dân. Trông ông rất khỏe
mạnh bình thường, vậy mà vô tình sau một lần đi kiểm tra sức khỏe, ông bỗng
nhiên mang “án tử”: Các bác sĩ phát hiện ra bệnh viêm gan siêu vi C của ông đã
tiến triển đến giai đoạn cấp tính.
Hỏi ra mới biết, bản thân ông đã
từng được chẩn đoán bị nhiễm căn bệnh này từ 20 năm trước trong một lần vào
bệnh viện để chữa loét dạ dày.
Tuy nhiên, do tâm lý chủ quan, ông tự thấy mình vẫn sinh hoạt bình thường, và
nghĩ rằng mình đã hết bệnh. Thế nên từ đó đến nay, ông không hề quan tâm đi
khám và chữa dứt bệnh, dù viêm gan siêu vi C đã được y văn liệt vào nhóm
các căn bệnh “giết người thầm lặng”.
Bấy giờ, nếu không đi điều trị, ông
có nguy cơ ung thư gan suốt đời. Tuy nhiên, theo lời bác sĩ, do bệnh đã diễn tiến
quá nặng, quá trình điều trị buộc phải kéo dài ít nhất 1 năm với chi phí
“trên trời”: 20 triệu đồng/tháng để tiêm thuốc và mua thuốc uống. Nghĩa là ông phải tốn ít nhất 240 triệu đồng để cứu lấy sức khỏe của
bản thân.
Và
mọi thiệt hại và mất mát sẽ không chỉ dừng lại ở đó. Cả gia đình ông cắn
răng bán toàn bộ đất đai, nhà cửa, chấp
nhận sống trong cảnh màn trời chiếu đất để có tiền chữa bệnh cho ông, nhưng
bán xong cũng chỉ được có 100 trăm triệu, tức chỉ đủ cho nửa năm...
“
Khi bạn có sức khỏe, bạn có cả thế giới.
Khi bạn không có sức khỏe, bạn chẳng
có gì cả! ”
- Augusten Burroughs -
Mất tiền hay tài sản, ta luôn có thể kiếm lại;
Tình yêu thương bị hao hụt, vẫn có thể được bồi đắp;
NHƯNG MỘT KHI MẤT ĐI SỨC KHỎE...
o Mọi tình thương
và nỗ lực của cha mẹ nghèo khổ
cũng KHÔNG cứu được đứa con mắc bệnh
nan y của mình.
o Mọi tiền tài và
gia sản kếch xù của ông bố đại
gia cũng BẤT LỰC trước sức khỏe ngày
một yếu đi của cô con gái mắc bệnh hiểm nghèo.
o Mọi của cải cũng phải đội nón ra đi, toàn bộ cuộc sống của một gia đình bị đảo lộn,
mà vẫn KHÔNG đủ tiền chữa bệnh cho một
người.
NHƯNG, GIÁ NHƯ...
·
Giá như có một hệ thống dịch vụ chăm sóc sức
khỏe với giá cả phải chăng và công bằng hơn, những gia đình nghèo như gia đình của em bé bị bệnh
hiểm nghèo trong câu chuyện đã có thể được giúp đỡ, để sau đó bệnh của em có cơ
hội được điều trị tốt hơn.
·
Giá như có một hệ thống dịch vụ chăm sóc sức
khỏe tạo điều kiện tốt nhất để mỗi cá
nhân, mỗi gia đình tập thói quen chăm khám sức khỏe mà không phải tiêu tốn
quá nhiều tiền bạc và thời gian cho những việc quan trọng khác, thì mọi loại bệnh tật, từ những triệu chứng nhỏ
cho đến những bệnh hiểm nghèo, đã có thể được phát hiện sớm để chữa trị kịp thời.
·
Giá như có một hệ thống dịch vụ chăm sóc sức
khỏe thực sự uy tín và chất lượng để truyền
đạt cho mỗi người ý thức không chủ quan lơ là trước các vấn đề sức khỏe và thường
xuyên đi khám định kỳ, thì cộng đồng
không chỉ có cơ hội phát hiện và chữa dứt các bệnh tiềm năng, mà còn hạn chế những
hao tổn không đếm được về mặt tiền bạc, thể chất và tinh thần.
“Hạnh
phúc
chẳng ở đâu xa.
Nó nằm ngay trong một
cơ thể khỏe mạnh.”
-
George William Curtis -
Tôi
nghĩ rằng, cuộc sống vốn dĩ quá ngắn ngủi và phức tạp
để chúng ta cứ mãi “Giá
như...”
NÊN
CHÚNG TÔI CÓ MỘT ƯỚC MƠ...
Với
tinh thần vì sự nghiệp chăm sóc sức khỏe
cộng đồng
để
mang lại hạnh phúc thực sự cho từng
cá nhân, từng gia đình
chúng
tôi muốn viết nên những câu chuyện đẹp
cho tất cả mọi người:
Câu chuyện về niềm
tin, đam mê và HÀNH ĐỘNG !